Highlight

Những điều thú vị khi dùng Trí tuệ nhân tạo của Viettel

Những người dùng Internet tại Việt Nam thường lấy “chị Google” ra để… giải trí. Khi “chị” đọc văn bản hay chỉ đường cho người tham gia gi...

Monday, August 1, 2016

Canh bạc chiến lược mà Microsoft đang đặt cược để đánh bại Apple, Google


Mở cửa cho chatbot bên ngoài trên Skype, bỏ hàng núi tiền mua lại Linkedin, những tính năng mới trên Office, tất cả đều xoay quanh canh bạc cho chiến lược mới của Microsoft.

Các ứng dụng trên di động đang trở thành phương tiện kết nối người dùng với thế giới số, và cũng như cây cần có đất, các ứng dụng cũng cần một nền tảng để phát triển.
Dù Microsoft chưa từng công khai thừa nhận điều này, nhưng có thể thấy trên mặt trận nền tảng di động, hãng công nghệ khổng lồ này đã là người thua cuộc trước iOS và Android. Thiết bị với phần cứng tốt nhưng lại đi kèm hệ điều hành non trẻ Windows Phone đã thất bại trong việc thu hút các nhà phát triển tạo ra những ứng dụng xuất sắc cho nền tảng này.
Nhưng câu hỏi lúc này cho Microsoft không còn là làm thế nào để bắt kịp hai đối thủ trên, mà là câu hỏi trận chiến tiếp theo sẽ diễn ra ở đâu? Với Microsoft, họ đang đánh cược rằng những giao diện dựa trên nền tảng trò chuyện – hay các chatbot, sẽ vượt qua các ứng dụng để trở thành cách thức chính cho việc tìm kiếm thông tin trên Internet, cho mua sắm và truy cập hàng loạt dịch vụ khác.

Điều gì mang lại niềm tin cho Microsoft để đặt cược vào chatbot này?
Một trong những yếu tố giúp mang lại sự lạc quan cho Microsoft đó là Xiaoice, trợ lý ảo mà Microsoft phát triển cho WeChat, ứng dụng tin nhắn phổ biến ở Trung Quốc. Giống như Cortana, Xiaoice có thể trả lời một số câu hỏi đơn giản khi trò chuyện với người dùng. Chatbot này có thể biểu lộ cảm xúc, ghi nhớ các đoạn chat. Bạn vượt qua được một cuộc chia tay, Xiaoice còn có thể hỏi xem bạn làm như thế nào.
Chỉ sau ba ngày xuất hiện, Xiaoice đã được thêm vào 1,5 triệu cuộc hội thoại trên WeChat. Thậm chí nó còn có tài khoản trên dịch vụ blog Weibo của Trung Quốc và là một trong những tài khoản được theo dõi nhiều nhất. Hiện nay chatbot này đã được sử dụng bởi hơn 40 triệu người, và trung bình các cuộc hội thoại với người dùng kéo dài hơn 26 lượt trao đổi, một con số ấn tượng.

Microsoft Xiaoice, chatbot bằng tiếng Trung Quốc.
Microsoft Xiaoice, chatbot bằng tiếng Trung Quốc.
Nhưng thành công của Xiaoice ở Trung Quốc không có nghĩa họ sẽ thành công ở Mỹ. Cho đến nay vẫn chưa có chatbot nào bằng tiếng Anh mang lại kết quả tương đương như vậy. Nhưng Microsoft tin rằng, bước khởi đầu với Xiaoice cho thấy một tiềm năng đáng kể đối với họ.
Nhưng Microsoft không phải người duy nhất nỗ lực theo đuổi tiềm năng này. Facebook có chatbot riêng của họ trên nền Messenger. Google vừa giới thiệu trợ lý ảo thông minh bên trong Allo, ứng dụng trò chuyện mới của họ và Home, đối thủ cạnh tranh với Echo của Amazon. Trong khi đó Echo, chiếc loa thông minh như một trợ lý ảo tương tác bằng giọng nói, cho biết nó đã xuất hiện trong 3 triệu gia đình, và bổ sung thêm 1.200 kỹ năng khác nhau thông qua các API của nó.
Với Microsoft, sau thành công vang dội với hệ điều hành Windows từ những năm 90 cho đến nay, dù là người đi đầu trong rất nhiều công nghệ, ý tưởng đột phá mới, nhưng cuối cùng họ thường chấp nhận nhìn các đối thủ của mình vươn lên với những công nghệ, ý tưởng đó. Vậy lần này, niềm tin mạnh mẽ của họ có gì khác biệt so với lịch sử?
Đó là vì chatbot của Microsoft dựa trên một tài sản độc đáo của họ, một bộ não nhân tạo được tạo ra dựa trên những tiến bộ về máy học và bộ xử lý ngôn ngữ tự nhiên trong hai thập kỷ qua. Và quan trọng hơn cả, tài sản đó - trí tuệ nhân tạo đó - nằm trong một chiến lược tổng thể của Microsoft.
Chiến lược của Microsoft
Qi Lu, một trong những trưởng nhóm cấp cao của Microsoft đang chịu trách nhiệm giám sát các nhóm về ứng dụng và dịch vụ cho công ty. Hơn ai hết, ông hiểu rõ những hạn chế của làn sóng Internet trên di động. Những trải nghiệm tồi tệ trên di động làm lưu lượng truy cập web trên di động chưa bao giờ vượt qua được lưu lượng web trên desktop. Trong khi đó các ứng dụng, dù nổi lên như một giao diện thay thế cho trình duyệt web trên di động, giờ đang chững lại khi người dùng ngày càng chán nản việc phải tải và cài đặt chúng chỉ để có được một vài thông tin từ Internet.
Nhưng nhờ các tiến bộ của kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên, giờ người dùng có thể “nói” với thiết bị của mình để lấy những gì mình muốn từ Internet. Đó là lý do vì sao ông Lu cho biết, “nền tảng trải nghiệm” thế hệ tiếp theo sẽ bắt đầu từ đây, từ những cuộc hội thoại. Và đó cũng là tiền đề cho chiến lược của Microsoft để giành chiến thắng trong canh bạc lịch sử này.
Theo ông Lu, công ty cần 5 “tài sản quyết định.” Đầu tiên, là một “nền tảng hội thoại” – một nơi người dùng làm nhiều điều với khả năng nói chuyện và nhắn tin. Còn Microsoft đang có sẵn Office, Outlook, Skype và Cortana. Thứ hai là một bộ não AI – lĩnh vực mà Microsoft đã có gần 20 năm nghiên cứu.
Thứ ba là quyền truy cập vào một mạng xã hội do hoạt động của mọi người trên Internet thường liên quan đến bạn bè và đồng nghiệp của họ. Không ngạc nhiên khi mới đây Microsoft thông báo họ sẽ chi ra 26,2 tỷ USD để thâu tóm Linkedin – mạng xã hội nghề nghiệp với 433 triệu thành viên đã đăng ký.
Mảnh ghép thứ tư cho chiến lược của Microsoft là một nền tảng phần cứng để trí tuệ nhân tạo có thể hoạt động trên đó. Microsoft đã có sẵn Windows và một đại gia đình các thiết bị đang sử dụng hệ điều hành đó, đáng kể nhất là Xbox. Và cuối cùng là một mạng lưới các nhà phát triển sẵn sàng xây dựng các ứng dụng trên nền tảng đó và trả tiền cho đặc quyền đó. Đó cũng là mục tiêu chính của công ty trong Hội nghị nhà phát triển Microsoft Build vào tháng Ba vừa qua.
Nhưng mỗi tài sản đó của Microsoft đều có một đối thủ khổng lồ không kém. Facebook đang thống trị về mạng xã hội và nền tảng hội thoại. Google có một bộ não AI thông minh không kém khi thắng con người trong các trò chơi phức tạp, ngoài ra họ còn có một nền tảng thiết bị với hàng trăm triệu chiếc Android trên toàn cầu. Nhưng với tổng thể các tài sản mình đang có, Microsoft có quyền cảm thấy lạc quan trong canh bạc này.
Những kết quả ban đầu của chiến lược này
Mặc dù chiến lược của Microsoft cần đến 5 “tài sản” khác nhau, nhưng để tạo nên một nền tảng mang lại trải nghiệm tự nhiên như hành vi của con người, Microsoft hiểu rằng tài sản quan trọng nhất là một trí tuệ nhân tạo thực sự thông minh – một bộ não thực sự cho các tài sản quan trọng còn lại của họ. Nếu nhìn vào những giá trị mà các tài sản của Microsoft đang cung cấp, người ta sẽ càng thấy bộ não đó quan trọng đến mức nào.
Hai năm trước, ba tháng sau khi trở thành CEO của Microsoft, ông Satya Nadella xuất hiện tại buổi khai mạc của Hội nghị Code. Tại đây ông đã trình diễn một tính năng mới của Skype, khả năng dịch hội thoại theo thời gian thực. Nó cho phép hai nhân viên của Microsoft, một người nói tiếng Anh, một người nói tiếng Đức có thể trao đổi với nhau bất chấp các rào cản về ngôn ngữ.
Dù màn trình diễn rất ấn tượng, nhưng những vấn đề phát sinh khi trao đổi bằng ngôn ngữ hàng ngày và sự pha tạp ngôn ngữ trong giao tiếp đã làm bộ dịch của Skype hoạt động không trôi chảy như người bình thường. Đó là điều làm ông Satya muốn “tống cả nhóm Skype vào tù vì vấn đề với bộ dịch.” Những vấn đề đó buộc cả nhóm phải thay đổi lại mô hình ngôn ngữ.
Kể từ thất bại đáng nhớ đó cho đến nay, công cụ dịch thông minh của Microsoft đã tiến một bước dài khi nó có thể dịch các cuộc hội thoại hai chiều giữa tám ngôn ngữ khác nhau, và nó đã đi xa hơn một công cụ dịch đơn thuần. Hiện tại Microsoft đang thử nghiệm phiên bản beta của một phần mềm cho phép ghi lại các cuộc họp và tạo ra phụ đề theo thời gian thực.
Bên cạnh đó, Microsoft còn đang đưa tài nguyên AI vào trong những tài sản lớn nhất của họ: hệ điều hành Windows và phần mềm Office. Điều đó sẽ giúp mang những trải nghiệm thông minh trên thiết bị di động xuất hiện trên desktop. Dù chỉ là một phiên bản thử nghiệm của Windows, nhưng với màn trình diễn của Marcus Ash, người giám sát sự phát triển của Cortana, chúng ta có thể thấy sự tích hợp này sẽ mang lại kết quả nào.
Khi Ash truy cập vào Start Menu, Cortana hiển thị ra một loạt các hành động gợi ý dựa trên những cái tên ý nghĩa với bạn, các tài liệu sử dụng gần đây, và gợi ý dịch các từ tiếng Pháp phổ biến. Với sự cho phép của bạn, Cortana sẽ kết hợp dữ liệu về danh bạ, lịch sử duyệt web và các ứng dụng vào trong bộ gợi ý của mình.
Với Office việc nhúng AI vào trong đó thậm chí còn nhiều hơn thế. Tháng Chín năm 2014, Microsoft giới thiệu Delve, một ứng dụng như chiếc Fitbit để cải thiện năng suất làm việc trong Office 365. Ứng dụng này phân tích thời gian bạn làm việc với email và các cuộc họp, đánh dấu thời gian trên lịch những lúc bạn phải làm thêm giờ. Nó còn cho bạn biết tỷ lệ mọi người mở email của bạn và thực sự đọc nó. Thậm chí nó còn có thể gợi ý về những đồng nghiệp mà bạn đã không liên lạc trong một thời gian.
Nếu bạn là một nhà quản lý, chỉ trong nháy mắt, Delve sẽ cho bạn biết bạn đã dành bao nhiêu thời gian cho mỗi nhân viên trong tuần qua. Đó có thể không phải một trí thông minh hấp dẫn với khả năng dự đoán trước mọi nhu cầu của bạn – nhưng nó có thực, và nó rất hiệu quả, nếu so với các đối thủ của mình như bộ công cụ Google Apps.
Như ông Satya Nadella đã có lần tuyên bố, bất kể tương lai của chúng ta sẽ như thế nào, Microsoft muốn có một vị trí trong đó. Và Microsoft tin rằng các ứng dụng thế hệ mới sẽ là cách để họ biến điều đó thành sự thực. Các ứng dụng có thể hiểu được các khuôn mặt, các biểu cảm và các thông tin trong ảnh và video. Tất cả các khả năng đó đều dựa trên các “API nhận thức” – bộ não nhân tạo của Microsoft.
Đó là lý do vì sao họ đang đặt cược lớn vào AI – một canh bạc không chỉ về công nghệ, mà còn về tương lai của thế giới.
Tham khảo The Verge

Trí tuệ nhân tạo đã vượt qua phép thử "giả vờ làm người" bằng cách cực kỳ đơn giản không ai ngờ tới

Phép thử Turing nhiều năm nay vẫn là phép thử "chuẩn" cho mọi loại trí tuệ nhân tạo.

Phép thử Turing nổi tiếng vẫn được lưu truyền bao đời nay là một phép thử nổi tiếng để “đo đạc” trí thông minh nhân tạo. Được phát triển và đưa ra vào năm 1950, phép thử đưa ra khẳng định về việc con người có thể phân biệt đâu là người, đâu là máy qua một hệ thống liên lạc.
Và sau hơn 60 năm, các nhà khoa học đã tìm ra được một kẽ hở để máy móc có thể lách luật trong Phép thử Turing, một trò “xưa như trong sách”: chỉ đơn giản là giữ im lặng.
Hóa ra là việc im lặng của trí tuệ nhân tạo có thể thay đổi nhận thức của người giao tiếp ở đầu bên kia, người đó sẽ tự hỏi rằng liệu rằng những câu trả lời ấy đến từ một NGƯỜI đang xấu hổ (hay “dỗi” không trả lời) hay từ một CỖ MÁY đang hỏng không trả lời được.
Các nhà khoa học từ Đại học Coventry tại Anh đã xem 6 kết quả từ những Phép thử Turing được tiến hành và phát hiện ra rằng khi trí tuệ nhân tạo dừng giao tiếp, nó đã gây nên sự nghi ngờ với những người đặt câu hỏi. Thông thường, việc giữ im lặng không được lập trình sẵn trong trí tuệ nhân tạo, việc này xảy ra hoàn toàn là do lỗi kĩ thuật.
Các nhà khoa học từ Đại học Coventry của Anh đã nghiên cứu 6 kết quả từ 6 phép thử Turing khác nhau, và tìm ra rằng khi mà trí tuệ nhân tạo dừng nói, nó khiến cho người hỏi nghi ngờ nhân vật trả lời là người hay là máy. Điều thú vị là có lỗi hệ thống xảy ra khiến cho nó im lặng chứ trí tuệ nhân tạo không hề được lập trình trước.
“Chính những người đưa ra câu hỏi ‘không chắc chắn’ rằng đó là người hay là máy, và một khi phép thử Turing được đánh giá là 'không chắc chắn' thì điều đó có nghĩa là trí tuệ nhân tạo đã thành công trong việc đánh lừa con người”, câu trả lời phỏng vấn của một trong các nhà nghiên cứu, Huma Shah.
Nhiều người không công nhận thành công này của trí tuệ nhân tạo, bởi lẽ vẫn còn nhiều tranh cãi xoay quanh các luật lệ của phép thử Turing và ý định của ông khi đưa ra phép thử này, ông thực sự muốn “đo đạc” cái gì?
Trong bài thử này của các nhà khoa học anh, thì đây là luật cơ bản của “trò chơi mô phỏng”, được diễn tả bởi Turing rằng: trí tuệ nhân tạo phải có khả năng “giả vờ làm người” ở một mức độ thuyết phục được người hỏi.

Trò Chơi Mô Phỏng - Bộ phim về Alan Turing do Benedict Cumberbatch thủ vai.
Trò Chơi Mô Phỏng - Bộ phim về Alan Turing do Benedict Cumberbatch thủ vai.
Và chiếc máy kia đã làm được điều đó, đánh lừa con người bằng cách im lặng, dù rằng là nó hoàn toàn không có chủ đích làm vậy. Nhưng luật là luật, những giám khảo đã đưa ra câu trả lời là “không chắc chắn đây là người hay là máy”, vì vậy chiếc máy đã thành công.
Đội ngũ nghiên cứu gợi ý rằng những hẹ thống thông minh, linh hoạt hơn có thể tự mình “giữ trật tự”, tránh việc đưa ra những câu trả lời ngu ngốc và để làm lộ bản thân. Và qua việc này, thì những phép thử Turing trong tương lai có thể chỉnh sửa đôi chút làm cho nó hoàn hảo hơn, vá lại những lỗ hổng bằng cách loại bất kì hệ thống nào từ chối đưa ra câu trả lời.
Theo như nhà nghiên cứu Shah, Turing đã tạo ra phép thử này nhằm khuyến khích việc phát triển “một hệ thống máy móc có thể phản hồi lại một cách thuyết phục”, chứ không phải chỉ là nhưng cỗ máy cố gắng đánh lừa người thử bằng những cách không đâu. Vì vậy, kết quả của phép thử này đã không thực sự công bằng, nếu xét trên bản chất của chính bản thân phép thử Turing.
Có lẽ rằng, giờ đã là thế kỷ 21 và chúng ta cần một phép thử Turing mới, vì suy cho cùng thì máy tính đã tiến hóa không ngừng trong chặng đường dài từ năm 1950. Chưa xét tới phương diện trí tuệ nhân tạo đã đi được nhiều bước rất xa trong vài thập kỷ qua.
Tham khảo ScienceAlert

Saturday, July 9, 2016

Thuật ngữ Machine Learning là gì, tại sao các công ty lớn đều đổ hàng tỷ USD vào đây?

Có bao giờ bạn đi tìm lời giải đáp cho câu hỏi liệu khả năng thật sự của máy móc có thể đạt tới đâu trong thời đại hiện nay hay không?

Một trong những vai trò của công nghệ hiện nay liên quan đến việc phát triển cũng như hoàn thiện những dịch vụ trên nền tảng smartphone và web đó là khả năng học hỏi, nhận thức của hệ thống máy móc (Machine Learning). Đôi khi, khái niệm trên bị hiểu và sử dụng như một cách gọi khác của “trí tuệ nhân tạo” (AI), đặc biệt là khi những tên tuổi lớn trong giới công nghệ muốn quảng bá hình ảnh về phát minh tiên tiến mới nhất của họ. Tuy nhiên, hai phạm trù trên, dù có một mối liên hệ nhất định, nhưng lại thuộc về những khía cạnh hoàn toàn khác biết trong lĩnh vực công nghệ máy tính.
Mục đích của những dự án AI là tạo ra một cỗ máy có khả năng mô phỏng lại bộ não của con người, và tất nhiên, để đạt được điều đó, các nhà khoa học phải tìm được ra cách gán cho chúng kỹ năng nhận thức và tiếp thu vốn có của não bộ. Dù vậy, giới hạn của trí thông minh nhân tạo không chỉ dừng lại ở đó, mà còn bao gồm cả lưu trữ và biểu hiện kiến thức, lập luận, hay thậm chí cả tư duy trừu tượng. Mặt khác, Machine Learning chỉ tập trung vào những phần mềm, ứng dụng được viết ra để giúp máy móc “học tập” từ những sự kiện, trải nghiệm và phản hồi nhận được trước đó.
Một điều nữa có thể khiến bạn cảm thấy bất ngờ và ngạc nhiên là Machine Learning thực ra lại được áp dụng nhiều hơn trong những phân tích số liệu và thông tin thống kê so với AI. Tại sao lại như vậy? Chẳng phải AI đi kèm với rất nhiều ưu điểm và tiềm năng vượt trội hơn để có thể hỗ trợ con người sao? Để giải đáp cho những thắc mắc, câu hỏi trên, hãy cùng nhìn sâu hơn nữa vào bản chất thật sự của vấn đề này.

Một trong số những định nghĩa được lấy làm tiêu chuẩn mẫu mực nhất giải thích cho Machine Learning đã được phát biểu bởi Giáo sư Tom Mitchell tại Đại học Carnegie Mellon (CMU), cho rằng:
Một chương trình máy tính được coi là có khả năng học tập từ những “kinh nghiệm” (E) khi thực hiện một số tác vụ (Task) và đối chiếu với thước đo hiệu suất (Performance), KHI hiệu quả công việc tại tác vụ T, được đo bằng thang P đã cải thiện bằng kinh nghiệm E.
Nghe có vẻ khá phức tạp và rắc rối phải không? Do đó, giải thích một cách đơn giản, dễ hiểu hơn: Nếu một hệ thống máy tính có thể cải thiện hiệu suất làm việc chỉ bằng cách tận dụng những dữ liệu thu thập trước đó, bạn có thể kết luận rằng nó thực sự đã biết “học hỏi” một cách đúng đắn. Điều này mang những đặc điểm riêng biệt so với một chương trình cũng được lập ra để hỗ trợ hoàn thành những tác vụ tương tự, nhưng đó là vì lập trình viên đã xác định, vạch rõ hoàn toàn từng giới hạn, phạm vi và đường đi nước bước cũng như dữ liệu nó cần để thỏa mãn yêu cầu đặt ra.
Chẳng hạn, một ứng dụng máy tính có khả năng chơi cờ caro là do đã được tích hợp những mã code có sẵn liên quan đến việc tìm cách để chiến thắng đối thủ. Nhưng nếu một chương trình khác đơn thuần chỉ được cung cấp và lập trình dữ liệu về luật chơi và cách giành chiến thắng mà không hề có một chiến thuật, nước đi nào được cài sẵn, đó là khi máy móc cần phải tiếp thu và học hỏi qua việc liên tục chơi đi chơi lại ván cờ, tự rút ra những cách thức phù hợp của riêng nó để có thể đạt được mục đích thắng cuộc.
Khái niệm này không chỉ được áp dụng trong những trò chơi điện tử, mà còn dính dáng đến cả những phần mềm nắm giữ chức năng phân loại và dự đoán. Phân loại là quy trình mà qua đó máy móc có thể nhận biết và phân chia một tập hợp dữ liệu, bao gồm cả những thông tin về hình ảnh và số liệu. Dự đoán là phạm vi mà một hệ thống phụ thuộc vào để đưa ra những nhận định về giá trị của một thứ dựa trên những số liệu thống kê thu thập được trước đó. Chẳng hạn như việc nêu lên những đặc điểm lý tưởng mà một ngôi nhà cần có, từ đó đưa ra tiên đoán về số tiền cần bỏ ra để sở hữu ngôi nhà dựa vào những thông tin giao dịch liên quan.

Nhìn chung, toàn bộ những dẫn chứng minh họa và cách giải thích như trên đã dẫn đến một định nghĩa khác cho Machine Learning, đó là sự đúc kết kiến thức và kinh nghiệm từ dữ liệu. Tương tự như việc bạn đương đầu với một bài toán hóc búa mà câu trả lời cho nó chắc chắn sẽ nằm trong những giả thiết ban đầu được đưa ra - Đó cũng chính là lý do tại sao công nghệ này lại có một mối liên hệ mật thiết với khía cạnh khai thác thông tin và số liệu thống kê.
Các loại hình Machine Learning
Ứng dụng công nghệ biết học tập và tiếp thu có thể được chia ra thành ba phạm trù chính: kiểm duyệt, không kiểm duyệt và củng cố.
Loại đầu tiên - kiểm duyệt - thuộc về những trường hợp mà máy móc sử dụng, truy cập những thông tin có nguồn gốc uy tín, cụ thể. Điều này có nghĩa dữ liệu trên vốn đã được đánh dấu, đính kèm với một kết quả đúng và hợp lý.

Chẳng hạn: Đây là một bức ảnh về chữ cái A. Kia là lá cờ của nước Anh, có 3 màu đỏ, xanh trắng .v.v… Càng nhiều dữ liệu, kiến thức và tốc độ máy tính học hỏi càng nhanh. Sau một thời gian trau dồi và “luyện tập”, khi bắt gặp phải một vấn đề chưa từng được thông qua trước đó, máy tính sẽ sử dụng đến những thuật toán đúc rút từ quá trình trước đó để tìm ra câu trả lời chính xác.
Kiểu hình học hỏi không kiểm duyệt liên quan đến những dữ liệu có nguồn gốc không rõ ràng, xác thực so với loại đầu tiên. Thuật toán học hỏi sẽ không thu nhận được bản chất thật sự của thông tin: Đây là một chữ cái, nhưng chấm hết, không có thêm một đầu mối nào cả. Kia là hình ảnh của một lá cờ, nhưng lại không được cung cấp tên gợi ý. Nhìn tổng thể, học hỏi không kiểm duyệt cũng giống như nghe một buổi phát sóng radio của nước ngoài mà bạn không hiểu người ta đang nói ngôn ngữ gì. Nực cười là bạn cũng không có bất cứ một quyển từ điển nào trong tay hay một người trợ giúp bên cạnh để giúp bạn hiểu được phần nào những gì mình đang nghe.

Ban đầu, nghe một bản radio tất nhiên là không mang lại tác dụng gì cả, thậm chí gần như là vô ích vì không có giá trị gì được ghi lại. Thế nhưng, sau hàng trăm lần như vậy, bộ não của bạn sẽ bắt đầu nhận ra những tín hiệu ban đầu giúp bạn “bắt bài” được một số từ vựng, ngữ pháp nhất định, từ đó dần dần phát triển kỹ năng ngôn ngữ cũng như đọc hiểu. Trong quá trình đó, nếu may mắn nhận được một quyển từ điển hay thuê một gia sư, chắc chắn mức độ tiến triển của bạn sẽ còn tiến xa hơn rất nhiều.
Điểm mấu chốt gắn liền với loại hình không kiểm duyệt này là một khi kết hợp với các dữ liệu xác thực, chúng sẽ bất ngờ khiến cho toàn bộ những thuật toán trở nên hiệu quả và hoàn thiện. Chẳng hạn như hiện tại đang có hàng ngàn bức ảnh về chữ cái được thu thập, chỉ cần chữ A được xác nhận trong bộ nhớ, nó sẽ tác động đến toàn bộ thông tin còn lại, góp phần phân loại những thông tin được xử lý trước đó. Ưu điểm lớn nhất ở đây là quy trình này chỉ cần đến một tập hợp rất nhỏ những dữ liệu kiểm duyệt, dù chúng lại khó thu thập và sáng tạo ra hơn so với nhóm không kiểm duyệt. Tóm lại, điều đó cũng giúp biểu hiện tỷ lệ tương quan khá chênh lệch giữa hai loại hình học hỏi đầu tiên.
Loại cuối cùng - học hỏi củng cố - có phần giống với kiểu thứ hai vì dữ liệu hướng đến cũng không có tính chất xác thực, tuy nhiên, khi xử lý và tìm kiếm lời giải đáp cho một vấn đề, kết quả cho ra sau đó sẽ được đánh giá và xếp hạng. Ví dụ tiêu biểu giải thích cho trường hợp này có thể được gán cho những trò chơi quen thuộc. Nếu máy tính thắng cuộc, kết quả chơi sẽ “chảy” ngược lại dòng xoay chuyển của dữ liệu, trở về với bộ nhớ để học tập, củng cố thêm những nước cờ khôn ngoan, chắc chắn hơn nữa, chuẩn bị cơ sở sẵn sàng cho những lần chơi sau.

Khẳng định lại một lần nữa, nỗ lực này sẽ không thực sự tỏ ra hiệu quả nếu quá trình chơi chỉ kéo dài trong vài ván đấu ban đầu, nhưng sẽ là cả một sự tiến bộ đến bất ngờ nếu kết quả của hàng trăm lần chơi được tích lũy và đúc kết dần dần trở thành một “tuyển tập” những chiến thuật chơi đa dạng, phong phú.
Cơ chế hoạt động
Các kỹ sư và lập trình viên phối hợp với nhau dùng rất nhiều phương pháp để thiết kế nên một hệ thống máy móc có khả năng học hỏi hiệu quả. Như đã đề cập phía trên, hầu hết trong số đó gắn liền mật thiết với khía cạnh khai thác thông tin và số liệu. Chẳng hạn, nếu một tập hợp dữ liệu biểu hiện đặc điểm của nhiều đồng tiền xu, bao gồm trọng lượng và đường kính của chúng, bạn có thể sử dụng những kỹ thuật thống kê như thuật toán “láng giềng gần nhất” (nearest neighbors) để lọc ra thông tin của những đồng xu chưa được xử lý.
Về cơ bản, thuật toán trên xem xét và phân tích những cách phân loại được áp dụng dựa vào khoảng cách gần nhất giữa các đối tượng cần xếp lớp. Số lượng “láng giềng” liên quan tới quyết định thực hiện thuật toán được biểu diễn bằng “k”, từ đó tên đầy đủ của phương pháp này là “k-nearest neighbors”.
Dù vậy, vẫn còn đó rất nhiều công thức, thuật toán khác cũng đóng vai trò và mục đích tương tự, nhưng cách thức khác nhau. Cùng xem qua biểu đồ dưới đây để hiểu rõ hơn:

Bức ảnh trên cùng bên trái là tập hợp dữ liệu ban đầu. Tập hợp đó được phân ra làm hai loại chính, đỏ và xanh. Mặc dù dữ liệu trên chỉ mang tính chất lý thuyết đặt ra, nhưng nó có thể đại diện cho hầu hết mọi thứ: trọng lượng và kích cỡ đồng xu, số cánh hoa của một bông hoa hoặc độ rộng… Bên cạnh đó, cũng có thể thấy dễ dàng thấy được một vài cụm nhóm nhất định, như mọi thứ ở phía trên bên trái đều thuộc nhóm màu đỏ, còn phía dưới bên phải thì ngược lại - màu xanh.
Tuy nhiên, ở vị trí giữa lại nổi lên một phần giao thoa. Vậy nếu bạn thu được một mẫu thông tin “mới toanh” thuộc về phần này, làm sao có thể biết được chính xác nó thuộc về màu đỏ hay là xanh? Điều này có thể được giải thích bằng những thuật toán khác được hiển thị ở những biểu đồ còn lại, hoàn thành trọn vẹn vai trò phân loại các dữ liệu mới xuất hiện.
Ngoài ra, nếu chẳng may một mẫu nào đó rơi vào vùng có màu trắng, thì xin chia buồn với bạn, phương pháp hiện tại không đủ khả thi để phân loại hết dữ liệu. Con số ở góc dưới bên phải diễn tả xác suất phân loại thành công của thuật toán đó.
Mạng lưới thần kinh nhân tạo
Một trong những từ ngữ thường thấy ở các công ty như Google và Facebook là “Mạng lưới thần kinh” (Neural Net). Đây là một hệ thống máy tính áp dụng Machine Learning, được mô phỏng theo cách vận hành và hoạt động của các neuron thần kinh trong bộ não con người. Xét về khía cạnh sinh học, các neuron sẽ truyền đi tín hiệu về bộ máy xử lý trung tâm dựa trên cách mà nó xử lý thông tin tiếp nhận ban đầu. Còn về phạm trù máy móc, tác vụ trên được thực hiện phụ thuộc vào những cấp số ma trận đi kèm với hàm số chuyển đổi.

Ứng dụng của mạng lưới này trong những năm gần đây đã tăng lên với tốc độ chóng mặt, cụ thể là xu hướng sử dụng những hệ thống chuyên sâu tích hợp nhiều lớp neuron liên kết. Trong sự kiện Google I/O 2015, Phó Chủ tịch Phát triển Sản phẩm Sundar Pichai đã giải thích cơ chế học hỏi của máy móc, đồng thời giới thiệu về mạng lưới chuyên sâu đang làm nhiệm vụ hỗ trợ Google hoàn thành sứ mệnh “tổ chức, điều hành và phổ biến thông tin trên toàn thế giới”.
Từ đó, ông lớn công nghệ đã cho ra mắt hàng loạt những phát kiến đáp ứng kỳ vọng của những tín đồ công nghệ như Google Now. Hơn nữa, nhờ có DNN - nền tảng mã nguồn mở cho phép phát triển các phần mềm cổng thông tin điện tử - Google như có thêm cánh tay phải đắc lực trong những dự án xây dựng hệ thống nhận diện giọng nói, tiếp nhận và xử lý ngôn ngữ cũng như phiên dịch.
Hiện nay số lượng mạng lưới kết nối trong tay Google đã lên đến 30, một con số vô cùng ấn tượng. Tỉ lệ sai sót và nhầm lẫn trong những tính năng nhận diện giọng nói của công ty cũng giảm đi đáng kể: từ 23% trong năm 2013 xuống còn 8% trong năm 2015.
Một vài ví dụ tiêu biểu
Đúng vậy, việc các hãng công nghệ hàng đầu như Google và Facebook sử dụng Machine Learning để cải thiện chất lượng dịch vụ đã không còn là điều quá xa lạ. Vậy làm như thế có tác dụng gì, hay giúp họ có được thành quả ra sao? Một trong những lĩnh vực khá thú vị mà hệ thống này đảm nhận là công việc chú thích cho ảnh, hay nói đúng hơn là diễn tả lại nội dung được miêu tả và truyền tải bên trong đó. Dưới đây là một vài minh chứng cụ thể, giúp bạn có một hình dung rõ nét hơn về chức năng này:

Hai bức ảnh đâu tiên khá chân thực và dễ nhìn, với chú thích chính xác và không có gì đáng phàn nàn. Nhưng hình ảnh cuối cùng thì lại khá khó hiểu khi máy tính, dù không khó khăn khi nhận ra được hộp bánh donut, nhưng lại nhầm lẫn cụm bánh ngọt kia là một cốc cafe. Không chỉ dừng ở đó, thuật toán nhận biết thậm chí còn nhầm lẫn có phần… quá đà một chút:

Một công việc nữa cũng thú vị không kém đó là hệ thống này học cách viết chữ như một cá thể con người thực sự. Cleveland Amory, nhà văn, nhà báo và bình luận viên người Mỹ, từng viết: “In my day the schools taught two things, love of country and penmanship — now they don’t teach either” (tạm dịch: “Trong quá khứ, trường học dạy tôi hai điều: tình yêu nước và nghệ thuật thư pháp. Không còn gì trong số đó tồn tại đến ngày nay”). Không biết ông ấy sẽ nghĩ gì khi thấy áng văn trên của mình giờ có thể được viết lại bởi… một cỗ máy như dưới đây:

Đây là sản phẩm của máy móc, tạo ra bởi một mạng lưới thần kinh nhân tạo. Để thực hiện được điều này, cần tới 221 người tham gia vào quá trình sử dụng một tấm bảng thông minh để viết câu văn trên. Trong thời gian đó, dữ liệu vị trí và cách di chuyển của ngòi bút được ghi lại dựa trên cảm biến hồng ngoại, từ đó cho ra kết quả là một tập hợp những tọa độ x và y sẽ được dùng để cung cấp thông tin cho công đoạn “học hỏi kiểm duyệt”. Qua đó, thành quả thu được thật sự không tồi đối với một chiếc máy tính. Thậm chí, nhiều phong cách viết khác nhau cũng có thể được biểu hiện, và cả những nét nguệch ngoạc có phần khá tự nhiên nữa.
Mới đây, Google đã đưa ra công bố chính thức về việc áp dụng những hệ thống mạng thần kinh nhân tạo vào lĩnh vực mô phỏng, bắt chước các hình thức giao tiếp giữa con người. Cụ thể, các nhà nghiên cứu và lập trình đã “huấn luyện” cho máy móc của họ biết cách tận dụng 62 triệu mẫu câu khai thác từ phần phụ đề của các bộ phim.
Kết quả thu được thật kinh ngạc! Trong một lần thử nghiệm, máy tính đã tự khẳng định mình“không cảm thấy xấu hổ gì khi phải làm một nhà triết học”. Trong khi đó, khi đề cập đến khía cạnh luân thường đạo lý trong cuộc sống, hệ thống lại nhắc đến cách mà nó “không thích tham gia vào những cuộc thảo luận mang tính triết học”. Có vẻ như nếu lỡ tay nhồi nhét vào “não” những kịch bản và khuôn mẫu phim của Hollywood, máy móc sẽ có xu hướng trở thành một triết gia tính khí thất thường như vậy đó!
Kết luận
Khác hẳn so với những lĩnh vực liên quan đến trí tuệ nhân tạo, Machine Learning không phải là một thứ gì đó trừu tượng, mơ hồ, mà thực sự là một công cụ hữu hình đóng vai trò quan trọng trong những dịch vụ mà con người sử dụng hằng ngày. Nói một cách khác, nó như một người hùng thầm lặng, một ngôi sao không được công nhận tài năng thực sự của mình, nỗ lực cố gắng phía sau bức màn sân khấu, kiểm tra và rà soát lại tất cả những công đoạn, thông tin để giúp mang lại kết quả tốt nhất cho màn diễn. Và đúng như những lời tâm sự sâu sắc của tác giả Douglas Adam trong Hitchhiker’s Guide to the Galaxy: Đôi khi chúng ta cần phải hiểu bản chất thực sự của vấn đề trước khi có thể tiếp tục bước đi trên con đường tìm kiếm lời giải đáp thích đáng nhất!
Tham khảo: AndroidAuthority

Sunday, July 3, 2016

Facebook phát triển AI cho phép bạn đăng status mà người Lào cũng hiểu được

Thậm chí Tổng thống Obama cũng có thể đọc và hiểu được bạn đang nói gì, mặc dù ông không biết tiếng Việt.

Facebook cho biết họ đang phát triển một công cụ trí tuệ nhân tạo, cho phép người dùng có thể đăng status bằng một thứ tiếng và sẽ tự động dịch ra thành nhiều thứ tiếng khác. Có nghĩa là khi bạn viết status bằng tiếng Việt, công cụ này có thể tự dịch ra các thứ tiếng khác.
Điều đặc biệt là khi những người khác đọc startus của bạn, nó sẽ tự động hiển thị theo ngôn ngữ bản địa của họ. Ví dụ một người Lào đọc status của bạn nó sẽ hiển thị theo tiếng Lào, một người Ả Rập đọc thì nó lại hiển thị theo tiếng Ả Rập.
Khi bạn viết status của mình, công cụ này cũng sẽ hiển thị trước một số bản dịch để bạn tham khảo. Nếu cần, bạn có thể tự chỉnh sửa các bản dịch để cho chúng sát nghĩa hơn. Bạn có thể lựa chọn thêm các ngôn ngữ hiển thị tham khảo nếu cần.
Facebook đã thử nghiệm công cụ thú vị này trên một số Page. Các bài đăng nhận được hơn 70 triệu lượt xem mỗi ngày, trong đó có khoảng 25 triệu lượt xem ở một ngôn ngữ khác.
Tính năng này sẽ sớm được mở rộng cho tất cả người dùng. Lúc đó, khi bạn viết một status bằng tiếng việt thì ngay cả tổng thống Obama cũng có thể hiểu được.
Tham khảo: BI

Sinh viên và những ai theo học ngành thiết kế nên dè chừng vì AI đang tỏ ra rất giỏi trong lĩnh vực này

Kết hợp trí tuệ nhân tạo với dữ liệu lớn có thể tạo nên bước đột phá trong tự động hóa các hoạt động thiết kế.

Những nỗ lực đầu tiên từ các startup sử dụng công nghệ AI vào thiết kế website đã không mang lại nhiều kết quả khả quan. The Grid – một startup đi tiên phong xu hướng này đã không đạt được kỳ vọng mong đợi.
Thế nhưng dữ liệu lại có thể thay đổi điều này. Thay vì xây dựng những con bot thông minh hơn, các startup hiện nay như Wix lại đang tận dụng triệt để dữ liệu người dùng để ‘huấn luyện’ các thuật toán và giúp chúng đưa ra những thiết kế tuyệt vời hơn cho các website doanh nghiệp dựa trên "gu" người dùng chúng học được qua dữ liệu lớn.
Các nền tảng cho phép người dùng xây dựng website trong một nốt nhạc hiện đang thử nghiệm AI như một phần của tương lai ngành thiết kế. Mục tiêu của họ lúc này không phải là để các bot AI này thay thế designer chuyên nghiệp mà là trước mắt vẫn là để nâng cấp trải nghiệm cho người dùng.
Nitzan Achsaf, giám đốc mảng AI của Wix cho biết: “Tôi đã sống trong ngành này 20 năm mà vẫn chưa thể làm nổi một website long lanh. Có quá nhiều lựa chọn về font chữ, layout, hình ảnh, màu sắc,… khiến một người không chuyên khó mà tạo ra được một tổng thể hài hòa."
Với mong muốn giải quyết vấn đề này, Wix quyết định đưa trí tuệ nhân tạo vào một sản phẩm có thể đưa ra các quyết định về giao diện website cá thể hóa cho từng người dùng trong chốc lát. Các nhà phát triển đã tận dụng nguồn dữ liệu từ 85 triệu người dùng hiện tại của Wix để giúp bot rút ra những lối thiết kế và xu hướng chủ đạo được đa số người dùng yêu thích.
Để sử dụng thứ mà công ty này gọi là Trí tuệ nhân tạo thiết kế (ADI), người dùng cần trả lời 5 câu hỏi về doanh nghiệp (mà họ định lập website cho) và sở thích của mình. Sau khi upload nội dung (hoặc thêm các đường dẫn từ website họ đang có sẵn), Wix xây dựng một website phù hợp với loại hình kinh doanh của doanh nghiệp đó với giá cả, thông tin cùng một số trang khác để thu thập dữ liệu người dùng. Các nhà phát triển đã thêm các mẫu template website có sẵn để người dùng có thể tự chỉnh sửa hoàn thành website của mình.
Phản ứng của các nhà thiết kế rất trái chiều. Theo Ben Moss, biên tập viên của WebdesignerDepot có viết: “Hệ thống ADI được Wix phát triển có vẻ như chẳng có gì ‘trí tuệ’ hơn những con robot tự động trên một dây chuyền toàn những nghệ nhân. Wix ADI thật sự giống một template thiết kế ở mức chi tiết cao hơn mà thôi.” Với nhiều doanh nghiệp thì đây lại là một tin cực vui bởi họ chẳng mong gì hơn. Một nửa trong tổng số doanh nghiệp nhỏ hiện nay không có website cho đến tận thời điểm này – 25 năm sau khi mạng internet ra đời với lý do không chịu nổi chi phí thiết kế và duy trì.

Những hình ảnh được tạo ra bởi hệ thống AI của phòng thí nghiệm MIT Computer Science and AI Lab do Google tài trợ
Những hình ảnh được tạo ra bởi hệ thống AI của phòng thí nghiệm MIT Computer Science and AI Lab do Google tài trợ
Ví dụ đầu tiên Wix tung ra là một website cho doanh nghiệp cung cấp huấn luyện viên cá nhân được bot AI của công ty thiết kế. Acsaf dự đoán rằng khi lượng người dùng tăng lên, hệ thống ADI này sẽ ngày càng hoạt động tốt hơn với lượng dữ liệu thu được tăng lên.
Những tay chơi khác cũng đang cạnh tranh sát nút Wix. Weebly, công ty khẳng định đang nắm trong tay 30 triệu người dùng cho biết các website được AI thiết kế đang bị thổi phồng quá mức và hiện vẫn chưa thực sự xứng đáng với kỳ vọng. Một đại diện từ công ty viết rằng “Chúng tôi tin đưa AI vào lĩnh vực thiết kế website đúng là một lựa chọn của tương lai và cũng đang tích cực đầu tư vào mảng này.” Google cùng các trường đại học cũng đang nghiên cứu về việc biến các bot AI thành những designer tài năng.
Tuy nhiên theo Igal Raichengauz, CEO của công ty nhận diện hình ảnh Cortica, AI vẫn gặp một số rào cản trong việc đạt đến mức design tuyệt hảo. Công nghệ hiện nay có khả năng khiến các hệ thống AI ra quyết định tốt hơn ngay cả với ít quy tắc đặt sẵn hơn nhưng đây cũng chính là một yếu điểm của nó bởi những quyết định này sẽ không được đưa ra dựa trên sự thấu hiểu những xúc cảm của con người mà chỉ hoàn toàn dựa trên dữ liệu.
Ông cũng cho rằng nghệ hiện nay đang dần chạm đến giới hạn của nó, điển hình là việc chúng ta để cho các hệ thống tự học (như machine learning, deep learning) phát triển tùy tiện vượt ra ngoài những quy tắc đơn giản như căn ảnh vào giữa hay chọn layout theo tỷ lệ cho trước. Igal còn lấy nghiên cứu về mạng thần kinh nhân tạo của Google như một ví dụ điển hình của những khả năng có thể xảy ra khi chúng ta cho phép các hệ thống AI trở nên “sáng tạo” quá mức chúng được phép.
Raichelgauz cũng cho rằng trong thiết kế, việc đôi khi designer có thể phá cách khỏi những khuôn mẫu thông thường cũng quan trọng ngang như việc họ phải tuân thủ những quy tắc nhất định về thẩm mỹ. Chừng nào AI học được khi nào nên phá cách, khi nào không, chúng ta mới có thể tin tưởng hoàn toàn vào năng lực của chúng.
Tham khảo Quartz

Bộ não vĩ đại nhất thế kỷ 21 - Stephen Hawking vừa đưa ra lời cảnh báo mới cho loài người

Nhà khoa học nổi tiếng bậc nhất này vừa có thêm nhiều điều quan trọng muốn truyền tải đến thế hệ loài người hiện nay.

Phóng viên kỳ cựu Larry King từng có một cuộc nói chuyện với Stephen Hawking vào 6 năm trước, thời điểm mả Hawking đã đưa ra một lời cảnh báo "rùng rợn" rằng nhân loại sẽ diệt vong vì chính sự tham lam và ngu dốt của mình.
Thứ Hai vừa qua, hai nhân vật này lại được diện kiến nhau một lần nữa trong một cuộc phỏng vấn cho Russia Today, trò chuyện về vấn đề liệu con người có đang tiếp tục tự đe dọa sự sống của mình nữa hay không - như lời Hawking từng tuyên bố: "Chúng ta chỉ có ngày càng trở nên tham lam và ngu dốt hơn bao giờ hết."
Nhà vật lý học lỗi lạc nhất thế giới này khi ấy đã tiếp tục đưa ra những dẫn chứng về những vấn đề mà ông coi là mối nguy hại nghiêm trọng nhất đối với sự tồn tại của con người. Nhắc đến những hậu quả không thể chối cãi của ô nhiễm môi trường và khủng hoảng dân số thế giới, ông nhận định:
"Số lượng người trên Trái Đất đã tăng hơn nửa tỉ kể từ lần nói chuyện cuối cùng của chúng ta, và vẫn có xu hướng tiếp tục đà cấp tiến đó. Với tỷ lệ này, hành tinh của chúng ta sẽ là nơi ở chật hẹp cho hơn 11 tỷ người vào năm 2100. Hơn nữa, ô nhiễm không khí cũng tăng 8% trong 5 năm vừa qua, kéo theo ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe của hơn 80% dân cư tại các khu vực thành thị."
Bên cạnh đó, thêm một lần nữa, Hawking tiếp tục nhấn mạnh mối nguy hiểm tiềm tàng đến từ, chắc các bạn cũng có thể đoán ra, trí tuệ nhân tạo AI và sự nổi dậy nắm quyền kiểm soát của máy móc.
"Trí thông minh nhân tạo có khả năng tiến hóa nhanh hơn giống loài chúng ta rất nhiều. Tất nhiên, về nhiều mặt tích cực, AI vẫn có thể cùng chung sống, hợp tác và hỗ trợ con người." Nhưng Hawking không chỉ dừng lại ở đó, "Một khi máy móc đạt tới một giai đoạn nhất định, khi mà chúng có thể tự phát triển nhận thức của bản thân, lúc đó không ai có thể biết chắc được liệu máy móc và con người còn có thể bước chung trên một con đường nữa hay không."
Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều mang màu sắc âm u và ám ảnh về một tương lai đen tối, không có lối thoát như vậy. Dù sao thì Hawking cũng cho biết thêm rằng những suy nghĩ và nhận định trên là khám phá khoa học sáng tạo thú vị nhất trong cuộc đời ông.
Tham khảo: Iflscience

Thursday, June 30, 2016

Trí thông minh nhân tạo có thể xem TV để dự đoán tương lai

Nếu vô tình bắt gặp một chú robot đang xem TV thì đừng nghĩ rằng điều này là phí phạm thời gian, thực ra, nó đang học hành rất chăm chỉ đấy.

Các chương trình TV và các đoạn video có thể giúp hệ thống trí tuệ nhân tạo học hỏi và dự đoán tương tác của con người - theo như các nhà khoa học đến từ Phòng thí nghiệm trí tuệ nhân tạo và khoa học máy tính của Học viện MIT. Các nhà nghiên cứu đã tạo ra một thuật toán có khả năng phân tích video, sau đó sử dụng những gì nó học hỏi được để dự đoán hành vi tiếp theo của con người.
Sau khi xem các clip như Thuyết Big Bang hay chương trình TV The Office trong khoảng 600 giờ đồng hồ, trí tuệ nhân tạo đã nhận biết được thế nào là đập tay (high-five), thế nào là bắt tay, ôm hay hôn. Sau đó, nó sẽ tìm hiểu những khoảnh khắc có thể dẫn đến các tương tác trên ra sao.
Chương trình TV The Office là nguồn cảm hứng giúp trí tuệ nhân tạo có thể dự đoán được hành động trong tương lai của con người
Chương trình TV The Office là nguồn cảm hứng giúp trí tuệ nhân tạo có thể dự đoán được hành động trong tương lai của con người
Sau khi trí tuệ nhân tạo "nhồi" hết đống video đó để tự trau dồi hiểu biết cho bản thân, các nhà nghiên cứu đã cho nó xem một đoạn khung hình trong video mà nó chưa từng được xem trước đó và giao nhiệm vụ cho nó dự đoán xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Trí tuệ nhân tạo đã đoán đúng hành vi tiếp theo sau khoảng 43% thời gian.
_______
Mặc dù con người đã trả lời đúng khoảng 71% nhưng các nhà nghiên cứu vẫn cho rằng với học vấn thô sơ như vậy thì trí tuệ nhân tạo đã làm được một điều tuyệt vời. "Ngay cả một đứa bé mới biết đi cũng được trải nghiệm nhiều hơn nó", Carl Vondrick - trưởng dự án cho biết. "Tôi cảm thấy rất hào hứng muốn biết rằng AI có thể tiến bộ như thế nào nếu chúng ta tiếp tục dạy nó bằng video", ông cho biết thêm.
Thực chất, trí tuệ nhân tạo không hiểu được những gì con người sẽ làm trong cùng một bối cảnh. Nó phân tích các thành phần và chuyển động của điểm ảnh để xác định được hành vi. "Nó đã đưa ra kết quả của riêng mình dựa vào mối tương quan giữa các hình ảnh và hành động cuối cùng".
Vondrick là hai trong số ba nhà khoa học đã dành tới 2 năm để nghiên cứu dự án này. Ông cho rằng, tự đào tạo có thể có ích hơn là xem những thứ được chiếu lại.
Chẳng hạn, một phiên bản được cải tiến của hệ thống trí tuệ nhân tạo có thể được ứng dụng trong bệnh viện. Ông đề cập đến việc các máy ảnh thông minh có thể phân tích nguồn cấp video và cảnh báo nguy hiểm nếu ai đó sắp bị ngã hoặc nếu một điều gì nghiêm trọng sắp xảy ra. Khi được nhúng vào robot, trí tuệ nhân tạo còn có thể tự mình can thiệp vào những tình huống như vậy.